Hiển thị các bài đăng có nhãn nhan-vat. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhan-vat. Hiển thị tất cả bài đăng

Với Taylor Swift, tương lai của ngành âm nhạc là một câu chuyện tình

Hôm 7/7 (giờ địa phương), Taylor Swift đã gây xôn xao dư luận khi bài viết dài hơn 1.000 từ của cô được đăng tải trên Wall Street Journal - nhật báo kinh tế No.1 tại Mỹ. Lại thêm một lý do để người ta phải choáng váng: Taylor Swift viết gì cho một trang báo chuyên về kinh tế?
Taylor Swift

Chính xác "công chúa nhạc đồng quê" đã có những chia sẻ rất dài về ngành công nghiệp âm nhạc. Taylor Swift là "một trong rất ít những người còn lại trong nền công nghiệp âm nhạc tin, ngành âm nhạc không phải đang lụi tàn... trái lại, nó còn đang sống dậy".

Trong bài viết của mình, Taylor Swift nêu ra thực trạng hiện nay khi nạn sao chép lậu và chia sẻ file trên mạng khiến cho doanh số bán đĩa giảm mạnh. Tuy nhiên nữ ca sĩ I knew you were trouble tin, âm nhạc vẫn còn rất giá trị và người ta nên trả tiền để được nghe nó: "Âm nhạc là nghệ thuật và nghệ thuật rất quan trọng, hiếm có. Những thứ hiếm có, quan trọng đều có giá trị. Những thứ giá trị nên được người ta trả tiền để mua nó. Theo tôi, âm nhạc không nên được chia sẻ miễn phí. Tôi dự đoán là sẽ có ngày các nghệ sĩ và hãng đĩa được tự quyết định giá bán album của mình. Hy vọng họ sẽ không tự đánh giá thấp bản thân cũng như đánh giá thấp nghệ thuật của họ".

Mặc dù fan âm nhạc ngày nay không còn mua album nhiều như trong quá khứ, Taylor cho rằng các nghệ sĩ nên nhìn nhận nó như một động lực để cố gắng hơn nữa thay vì thất vọng mà từ bỏ: "Để có một album bán chạy ngày nay không dễ như 20 năm trước, nhưng là một nghệ sĩ, đó nên là một điều thử thách, một động lực cho chúng ta".

Nữ ca sĩ còn chia sẻ cái nhìn khá lạ của cô về mối quan hệ giữa fan với âm nhạc: giống như một mối quan hệ tình cảm giữa con người. "Một số ca khúc chỉ để nghe cho vui, như cuộc tình vui chơi thoáng qua (những ca khúc mà họ vẫn nhảy ở club hay các bữa tiệc trong cả tháng khi chúng đang là hit, sau thì họ sẽ sớm quên là họ từng nhảy theo những ca khúc đó)", Taylor viết về những ca khúc "mì ăn liền". "Tuy nhiên, sẽ có những nghệ sĩ như tìm được "người duy nhất" của mình. Chúng ta sẽ nâng niu từng album mà họ phát hành cho đến khi họ giải nghệ và chúng ta sẽ còn tiếp tục bật âm nhạc của họ cho con cháu nghe".

Taylor còn "mách nước" cho các nghệ sĩ trong việc tạo mối liên hệ mật thiết với fan nhờ "yếu tố bất ngờ". Cô không quên nêu ví dụ sinh động cho quan điểm của mình: "Tôi bước lên sân khấu mỗi tối trong tour diễn hồi năm ngoái, trong đầu tôi biết, hầu như fan nào cũng đã xem show diễn trước trên mạng rồi. Để có thể cho họ thấy những điều họ chưa bao giờ thấy, tôi đã đưa cả loạt khách mời đặc biệt lên biểu diễn hit của họ với tôi. Chúng ta luôn muốn được bất ngờ, được ấn tượng, được sửng sốt".

Bên cạnh đó, Taylor còn đưa ra những dự đoán về các xu hướng trong tương lai của ngành âm nhạc: "Trong tương lai, các nghệ sĩ sẽ có được các hợp đồng thu âm nhờ việc có nhiều fan chứ không phải ngược lại". Nữ ca sĩ đồng quê với nhiều ca khúc pop cũng nói về ranh giới mờ dần giữa các thể loại âm nhạc: "Pop nghe như hip hop, đồng quê như rock, rock lại như soul và nhạc folk lại nghe như đồng quê - và đối với tôi, đó là một quá trình tuyệt vời. Tôi muốn tạo ra âm nhạc thể hiện được tất cả những gì mà tôi chịu ảnh hưởng. Tôi nghĩ trong vài chục năm tới, thể loại nhạc sẽ không còn đóng vai trò ấn định hướng đi sự nghiệp của ca sĩ nữa, mà sẽ giống như một công cụ để phân loại hơn".

Bài báo trên Wall Street Journal đã cho thấy những góc nhìn khá mới mẻ của Taylor Swift về ngành công nghiệp âm nhạc hiện nay. Bên cạnh những người lên tiếng đồng tình với cô, cũng có không ít ý kiến lập luận phản bác, cho rằng nữ ca sĩ thiếu hiểu biết về quy luật cung cầu ngày nay.

Theo FCH/Trí thức trẻ

For Taylor Swift, the Future of Music Is a Love Story

The Singer-Songwriter Says Artists and Fans Will Still Form Deep Bonds, but They Will Do It in New Ways

Where will the music industry be in 20 years, 30 years, 50 years?

Before I tell you my thoughts on the matter, you should know that you're reading the opinion of an enthusiastic optimist: one of the few living souls in the music industry who still believes that the music industry is not dying…it's just coming alive.

There are many (many) people who predict the downfall of music sales and the irrelevancy of the album as an economic entity. I am not one of them. In my opinion, the value of an album is, and will continue to be, based on the amount of heart and soul an artist has bled into a body of work, and the financial value that artists (and their labels) place on their music when it goes out into the marketplace. Piracy, file sharing and streaming have shrunk the numbers of paid album sales drastically, and every artist has handled this blow differently.

In recent years, you've probably read the articles about major recording artists who have decided to practically give their music away, for this promotion or that exclusive deal. My hope for the future, not just in the music industry, but in every young girl I meet…is that they all realize their worth and ask for it.

Music is art, and art is important and rare. Important, rare things are valuable. Valuable things should be paid for. It's my opinion that music should not be free, and my prediction is that individual artists and their labels will someday decide what an album's price point is. I hope they don't underestimate themselves or undervalue their art.

Arrows Through the Heart

In mentioning album sales, I'd like to point out that people are still buying albums, but now they're buying just a few of them. They are buying only the ones that hit them like an arrow through the heart or have made them feel strong or allowed them to feel like they really aren't alone in feeling so alone. It isn't as easy today as it was 20 years ago to have a multiplatinum-selling album, and as artists, that should challenge and motivate us.

There are always going to be those artists who break through on an emotional level and end up in people's lives forever. The way I see it, fans view music the way they view their relationships. Some music is just for fun, a passing fling (the ones they dance to at clubs and parties for a month while the song is a huge radio hit, that they will soon forget they ever danced to). Some songs and albums represent seasons of our lives, like relationships that we hold dear in our memories but had their time and place in the past.

However, some artists will be like finding "the one." We will cherish every album they put out until they retire and we will play their music for our children and grandchildren. As an artist, this is the dream bond we hope to establish with our fans. I think the future still holds the possibility for this kind of bond, the one my father has with the Beach Boys and the one my mother has with Carly Simon.

I think forming a bond with fans in the future will come in the form of constantly providing them with the element of surprise. No, I did not say "shock"; I said "surprise." I believe couples can stay in love for decades if they just continue to surprise each other, so why can't this love affair exist between an artist and their fans?

In the YouTube generation we live in, I walked out onstage every night of my stadium tour last year knowing almost every fan had already seen the show online. To continue to show them something they had never seen before, I brought out dozens of special guest performers to sing their hits with me. My generation was raised being able to flip channels if we got bored, and we read the last page of the book when we got impatient. We want to be caught off guard, delighted, left in awe. I hope the next generation's artists will continue to think of inventive ways of keeping their audiences on their toes, as challenging as that might be.


There are a few things I have witnessed becoming obsolete in the past few years, the first being autographs. I haven't been asked for an autograph since the invention of the iPhone with a front-facing camera. The only memento "kids these days" want is a selfie. It's part of the new currency, which seems to be "how many followers you have on Instagram."

Fan Power

A friend of mine, who is an actress, told me that when the casting for her recent movie came down to two actresses, the casting director chose the actress with more Twitter followers. I see this becoming a trend in the music industry. For me, this dates back to 2005 when I walked into my first record-label meetings, explaining to them that I had been communicating directly with my fans on this new site called Myspace. In the future, artists will get record deals because they have fans—not the other way around.

Another theme I see fading into the gray is genre distinction. These days, nothing great you hear on the radio seems to come from just one musical influence. The wild, unpredictable fun in making music today is that anything goes. Pop sounds like hip hop; country sounds like rock; rock sounds like soul; and folk sounds like country—and to me, that's incredible progress. I want to make music that reflects all of my influences, and I think that in the coming decades the idea of genres will become less of a career-defining path and more of an organizational tool.

This moment in music is so exciting because the creative avenues an artist can explore are limitless. In this moment in music, stepping out of your comfort zone is rewarded, and sonic evolution is not only accepted…it is celebrated. The only real risk is being too afraid to take a risk at all.

Celebrity Spotlight

I predict that some things will never change. There will always be an increasing fixation on the private lives of musicians, especially the younger ones. Artists who were at their commercial peak in the '70s, '80s and '90s tell me, "It was never this crazy for us back then!" And I suspect I'll be saying that same thing to younger artists someday (God help them). There continues to be a bad girl vs. good girl/clean-cut vs. sexy debate, and for as long as those labels exist, I just hope there will be contenders on both sides. Everyone needs someone to relate to.

And as for me? I'll just be sitting back and growing old, watching all of this happen or not happen, all the while trying to maintain a life rooted in this same optimism.

And I'd also like a nice garden.

By TAYLOR SWIFT

Nikola Tesla - Nhà khoa học vĩ đại với tính cách kỳ quặc

Không hiểu sao mình lại rất thích nhận thức của Nikola Tesla về cuộc sống, về khoa học, ở ông ẩn chứa những bí ẩn của những con người đi trước thời đại. Người ta vẫn bảo "có tật có tài" quả không sai, lưu lại bài viết này của báo điện tử kenh14 khi nào buồn buồn lôi ra đọc.

Nikola Tesla ra đời trong một đêm mưa bão, sấm sét dữ dội của năm 1856. Nữ hộ sinh cho đó là điềm xấu và gọi ông là “đứa trẻ của bóng tối”, nhưng bà mẹ cứng cỏi đáp lại: “Không, nó sẽ là một đứa trẻ của ánh sáng”.

Nikola Tesla sở hữu những giác quan hết sức thính nhạy, một trí tưởng tượng bay bổng, một kỷ luật làm việc khắt khe. Thời thơ ấu, ông đã thể hiện một thính giác và thị giác hơn người. Ông từng cứu sống những người hàng xóm đang ngủ ngay sau khi nghe tiếng lách tách của đám cháy trong căn nhà của họ vào ban đêm. Ở tuổi 25, nhà khoa học lừng danh bị chẩn đoán mắc chứng “Suy nhược thần kinh” vì người ta không thể đặt tên cho chứng bệnh mạch đập quá nhanh, các mô cơ thể thường xuyên co giật.

Thời gian này, Nikola Tesla giống như một kẻ dị thường khi nghe được cả tiếng tích tắc của đồng hồ dù đã ngồi ngăn cách căn phòng, nghe tiếng còi xe lửa cách đó 32 cây số và phải ngủ bằng đệm cao su dưới gầm giường để tránh các tiếng động nhỏ gây phiền nhiễu cho hệ thần kinh. Thậm chí, trong bóng tối, như loài dơi, ông có thể cảm nhận được sự xuất hiện của một người cách đó 4 mét. Ngay khi đã 40 tuổi, tiến hành nghiên cứu sét ở vùng núi Colorado, ông có thể nghe được các dấu hiệu từ khoảng cách gấp 3 người bình thường.
Trong cuộc đời kéo dài 86 năm, Tesla đã nhận được 800 bằng sáng chế, trong đó nổi bật nhất là dòng điện 2 chiều, cuộn dây Tesla và robot
Thời thơ ấu, Nikola Tesla cũng mắc một chứng bệnh thường xuyên nhìn thấy hình ảnh thực đi kèm với ánh sáng mạnh. Điều này khiến ông cảm thấy lo lắng và khó chịu. Nikola Tesla đã đi một quãng đường xa theo tầm nhìn và ngạc nhiên khi được nhìn thấy lần thứ 2, tận mắt những gì mà mình đã trông thấy từ một nơi rất xa. Cứ như vậy, suốt thời thơ ấu, Nikola Tesla đã thực hiện những cuộc phiêu lưu tới những miền đất lạ bằng chính khả năng “nhìn xa trông rộng” theo nghĩa đen.

Khi đã trở thành một nhà khoa học, Nikola Tesla hiện thực hóa các phát minh của mình mà không cần bản vẽ, bản thiết kế. Dường như mọi thứ đã được sắp xếp một cách ngăn nắp trong trí óc của ông. Nhà phát minh nhớ như in mọi chi tiết của phát minh, thử nghiệm.

Mặt khác, nhà khoa học có một sức làm việc đáng nể. Ông đã làm việc 38 năm không ngừng nghỉ một ngày trong khi trí óc vẫn minh mẫn, sáng láng. Thời gian là sinh viên tại Đại học Bách khoa tại Graz, Nikola Tesla thường làm việc từ 3 giờ sáng tới 11 giờ đêm mà không màng tới ngày chủ nhật hoặc ngày nghỉ khác. Từ một người thuận tay trái, Nikola Tesla thuận cả hai tay. Ông bỏ thuốc lá, cờ bạc, cà phê để đảm bảo sức khỏe. Đến tuổi 63, trọng lượng và hình dáng của nhà khoa học vẫn không khác mấy so với thời trẻ.
Nikola Tesla thuyết trình về truyền dẫn không dây, năm 1891
Sinh thời, Nikola Tesla luôn coi con số 3 là con số thiêng liêng. Ông thường cẩn thận thực hiện các nghi lễ cá nhân với con số này như rửa tay 3 lần liên tiếp vì nỗi kinh sợ với vi khuẩn, đi bộ chung quanh một tòa nhà 3 lần trước khi bước vào. Trước khi dùng bữa, nhà phát minh tài ba cần tới 18 chiếc khăn ăn sạch sẽ đặt trên bàn và không bao giờ sử dụng một chiếc khăn tới lần thứ hai. Mặt khác, nhà phát minh đeo găng tay trắng khi dùng bữa và có một tủ quần áo rất bảnh bao. Điều này xuất phát từ nỗi ám ảnh về căn bệnh tả kinh hoàng suýt chết thời thiếu niên.

Nikola Tesla không ưa trang sức ngọc trai, ghê tởm việc chạm vào tóc người khác và vô cùng ghét các loại hoa quả như đào, long não. Ông từng sa thải một trợ lý chỉ vì cô mang trang sức ngọc trai. Tất cả đều là nỗi ám ảnh thuộc về biểu hiện của rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD).

Nikola Tesla từng thực hiện một chuyến đi xuyên Đại Tây Dương mà không mang theo hành lý. Ông chưa bao giờ lập gia đình. Ông cho rằng “người đàn ông đã lập gia đình không thể tiến tới các phát minh lớn”. Nhà khoa học đại tài cũng cho rằng quan hệ tình dục gây cản trở cho nghiên cứu khoa học. Có một giai thoại rằng một phụ nữ vì ngưỡng mộ nhà khoa học đã cầu xin tình yêu của ông nhưng bị chối từ thẳng thừng. Theo nhà khoa học, một số người không nên có con cái mà nên ưu tiên cho bản thân.
Là một anh hùng của khoa học nhưng sinh thời Nikola Tesla đã không có một vị trí xứng đáng và chết trong cảnh cơ hàn
Ông yêu chim bồ câu và chăm sóc bất cứ con chim bồ câu nào bắt gặp. Những ngày cuối đời, ông thường tới công viên và vãi thức ăn cho chim bồ câu. Thậm chí, nhà khoa học dành tới 2.000 USD để chữa trị cho một chú chim bồ câu bị gãy cánh và chân. “Tôi yêu chim bồ câu như người đàn ông yêu một phụ nữ và được yêu lại. Đó là mục đích sống của tôi”, ông từng nói.

Không như những nhân vật nổi tiếng khác, thường có một dinh cơ lộng lẫy, phần lớn cuộc đời Nikola Tesla sống trong các căn phòng khách sạn ở New York. Thập niên cuối cùng của cuộc đời, ông sống ở phòng 3327, tầng thứ 33, khách sạn New Yorker. Đây cũng là căn phòng ông mang những chú chim bị thương và chăm sóc cho tới khi chúng khỏe lại.

Trong cuộc đời kéo dài 86 năm, Tesla đã nhận được 800 bằng sáng chế, trong đó nổi bật nhất là dòng điện 2 chiều, cuộn dây Tesla và robot. Ông được coi là người anh hùng vô danh vĩ đại của khoa học, người đã từ chối nhận giải Nobel Vật lý cùng với Thomas Edison như một phản ứng trước hành động ăn cắp phát minh của người đồng nghiệp. Được coi là một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất mọi thời đại, Nikola Tesla còn là một con người có tính cách kỳ quặc. Là một anh hùng của khoa học nhưng sinh thời Nikola Tesla đã không có một vị trí xứng đáng và chết trong cảnh cơ hàn.

Theo Kachi / Pháp luật xã hội

Huỳnh Kim Tước: "ai thức dậy cũng vì tình và tiền"

"Ai thức dậy thì cũng vì "tình và tiền". "Tiền" được hiểu rộng là bao gồm các loại vật chất cho cuộc sống như thực phẩm, quần áo... "Tình" được hiểu là tình yêu, tình thương, tình người..." - Huỳnh Kim Tước.

Cái tên Huỳnh Kim Tước không còn xa lạ với giới công nghệ, khi mà cái tên ấy đã gắn liền với Google rồi Facebook tại Việt Nam. Nhưng không phải cư dân mạng nào cũng biết "ông cố vấn" chưa bao giờ tự xem mình là người chinh phục, mà chỉ là kẻ luôn nỗ lực theo đuổi đến cùng niềm đam mê của mình.
Ông Huỳnh Kim Tước
Đã và đang làm "ông cố vấn" cho hàng loạt tập đoàn, quá trình này diễn ra thế nào, thưa anh?

Trước hết tôi muốn chia sẻ là tôi gặp nhiều may mắn, từ cơ duyên này nối tiếp cơ duyên khác nên tôi mới có dịp tiếp cận các cơ hội tốt. Tôi nghĩ bất cứ ai cũng có thể đạt được mục tiêu của bản thân nếu có niềm đam mê và sự kiên trì.

Tôi may mắn là được tập trung vào những việc mình thích làm, và khi đã có đam mê thì sẽ có sự kiên trì cần thiết để đạt được những gì mình muốn. Hơn thế nữa, sự kết hợp giữa đam mê và kiên trì thường sẽ tạo ra nhiều cơ hội mới mà lúc đầu chúng ta không ngờ tới.

Vì mỗi người mỗi khác nên tôi chỉ đề cập đến những yếu tố mà mọi người có thể chủ động và tự điều khiển được, đó là niềm đam mê và sự kiên trì để tạo ra nỗ lực tối đa.

Vì sao anh có những nỗ lực lớn đến vậy?

Chuyện này cũng dễ hiểu. Có thể vì giống như đại đa phần các bạn trẻ khác, tôi đến từ hoàn cảnh khiêm tốn nên ngoài nỗ lực của bản thân ra thì không còn cách nào khác.

Một phần nữa, là những nơi tôi từng trải qua rất đề cao tính hiệu quả trong công việc chứ không xem trọng hình thức, vì vậy tôi phải nỗ lực hết mình để vươn lên.

Ai là người có ảnh hưởng đến anh nhất? Vì sao?

Là một ông lão khoảng 90 tuổi, không biết tên gì mà chỉ nghe người ta gọi là ông Sáu. Hồi nhỏ khi còn ở quê (Hóc Môn), tôi thường thấy ông Sáu đi nhặt rác để làm sạch môi trường dưới chân một chiếc cầu bắc qua con kênh nối liền với cái chợ làng. Một lần, tôi thấy ông vừa nhặt xong rác thì có bốn, năm thanh niên lại vứt rác xuống. Ông Sáu la họ nhưng những thanh niên này trêu chọc là ông già nhiều chuyện và tiếp tục vứt rác, còn ông lão lại cặm cụi nhặt rác. Mong muốn đóng góp thay đổi môi trường sống bằng cách đi khắc phục hậu quả do người khác gây ra của ông Sáu đã ảnh hưởng đến tôi rất nhiều. Ông Sáu giờ đã mất rồi nhưng tôi luôn hướng tới tinh thần của ông là giữ môi trường sạch, nhưng không phải bằng cách khắc phục hậu quả của con người gây ra, mà là thay đổi hành vi con người để họ không xả rác nữa.

Đôi khi một người bình thường, không cần phải nổi tiếng hay có quyền lực tối cao, vẫn có thể là người có tầm ảnh hưởng lớn đối với một người khác.

Một ngày nọ, thức dậy ở một nơi xa lạ, "không tình, không tiền", phản ứng đầu tiên của anh sẽ là...

Các nhà xã hội học coi con người là động vật xã hội (social animal), tức là con người có đặc tính xã hội từ khi mới sinh. Đó là nhu cầu tương tác với những người khác, một nhu cầu tối quan trọng. Chính vì thế ai thức dậy thì cũng vì "tình và tiền". "Tiền" được hiểu rộng là bao gồm các loại vật chất cho cuộc sống như thực phẩm, quần áo... "Tình" được hiểu là tình yêu, tình thương, tình người... Việc thiếu những thứ này sẽ là mối đe doạ cho cuộc sống, vì đó là những nhu cầu cơ bản của con người. Vì thế bất cứ ai cũng tìm đủ cách để có được chúng.

Về khía cạnh tâm lý thì khi chúng ta thiếu thốn nhu cầu cơ bản, chúng ta sẽ tìm cách bù đắp, và đôi khi cách chúng ta bù đắp lại không đem lại kết quả như mong đợi. Một ví dụ cụ thể là có một số nơi trên thế giới đầu tư rất ít cho các chương trình giáo dục giới tính, thậm chí bàn về việc này còn bị cộng đồng cho là vấn đề nhạy cảm tiêu cực. Kết cục là những nơi này thường có rất nhiều người dân lên mạng tự truy tìm thông tin liên quan. Theo thống kê của Google Trend thì những thị trường có tần suất tìm các từ khoá "sex" cao là những thị trường có truyền thống khá kín đáo trong việc trao đổi các chủ đề liên quan đến sex, cũng như vấn đề giáo dục giới tính trong trường lớp. Khi một nhu cầu cơ bản bị cho là xấu thì nó sẽ hoạt động một cách không công khai và ẩn mình. Cuối cùng là nó sẽ bị đưa vào bóng đêm và con người càng khó hiểu hơn, khó quản lý hơn.

Giả sử bị cách ly trong một căn phòng và cả ba thứ sau đều trong tầm mắt anh: một túi có 1 tỉ USD, một tủ sách quý, một chiếc máy tính có nối internet, thì thứ nào anh sẽ tìm đến đầu tiên? Vì sao?

Ở trong căn phòng biệt lập thì 1 USD hay 1 tỉ USD cũng không khác gì nhau. Còn tủ sách chỉ là kênh thông tin một chiều mà không có cách nào tương tác, đọc hết rồi thì chỉ biết vậy chứ không thể đóng góp được gì. Như vậy máy vi tính có internet là lựa chọn tối ưu.

Lý do chọn lựa thì có hai cách nhìn từ góc độ quản trị kinh doanh: cách thứ nhất, là theo tháp nhu cầu của Maslow thì máy vi tính với internet cho phép bạn đạt đến tầng cao nhất trong tam giác Maslow, đó là sự thể hiện khả năng hoàn thiện bản thân. Muốn làm được việc này thì cần có thông tin phong phú mà internet làm điều đó tốt nhất. Cách thứ hai, là theo thuyết ưu tiên cho điều quan trọng nhất của Stephen Covey, khi ở trong một căn phòng thì việc quan trọng nhất là tiếp cận thế giới bên ngoài, vì thế internet là lựa chọn đầu tiên.

Anh học được những gì từ nhà trường và từ các tập đoàn anh đã trải qua?

Làm cho Google hoặc Facebook hai năm còn đáng giá hơn lấy bằng MBA, vì các công ty này thực tế hoá những lý thuyết về quản lý, marketing và chiến lược mà không có trường lớp nào dạy.

Hơn thế nữa, họ thu hút các nhà lãnh đạo và quản lý vừa giỏi giang vừa có tâm huyết, và nhất là trong giai đoạn đầu khi công ty còn dưới 5.000 nhân viên, bạn có nhiều cơ hội tương tác với các bậc quản lý cấp cao. Ví dụ, có lần trong lúc tôi và một đồng nghiệp tại Google đang trao đổi về xu hướng phát triển của internet trong tương lai tại căntin của công ty thì nhận ra ông Vinton Cerf đang ngồi bàn kế bên. Thế là chúng tôi đến chào ông và được nghe chính cha đẻ của internet nói về internet.

Hay có lần vào năm 2006, trong lúc nhóm đồng nghiệp chúng tôi họp với CEO của Google và có một số thắc mắc về một dự án mà nội bộ gọi là Android, thì được đích thân Eric Schmidt cao hứng tiết lộ công ty đang tìm đối tác thiết bị mobile để cho ra đời một hệ điều hành cho điện thoại thông minh có khả năng thay đổi cách chúng ta giao tiếp với nhau trong tương lai. Nhà trường có giá trị hàn lâm của nhà trường, nhưng môi trường làm việc tốt mới chính là nơi cung cấp những giá trị vô cùng hữu ích từ kiến thức thực tế mà không có trường nào dạy.

Học về tâm lý học và quản trị công, ra trường làm trong ngành công nghiệp ôtô rồi địa ốc và công nghệ... điều gì giúp anh thành công ở nhiều lĩnh vực?

Tôi không có tài năng gì đặc biệt cả. Tuy nhiên tôi rất tập trung khi đã quyết tâm làm một việc nào đó. Lần đầu tiên tôi phát hiện việc này cũng khá tình cờ: khi còn học trung học, một ngày nọ trong khi luyện tập cú hattrick xoay người để ghi bàn (môn bóng rổ), tôi phát hiện chỉ có thể ghi bàn hiệu quả nhất sau khi lặp đi lặp lại động tác đó nhiều lần cho đến lúc xoay người đúng nhịp và đúng cách mà không cần suy nghĩ gì nữa. Đây là phương pháp tập trung cao độ và nó còn được gọi với nhiều cái tên khác nhau như nhịp (rhythm), nhập tâm (zone)...

Sau này tôi nghe những người như Micheal Jordan nói về trạng thái "in the zone", tức là nhập tâm khi thi đấu, và trong trạng thái đó anh nói rằng anh cảm thấy các đối thủ chạy chậm lại trong khi mình lại chạy với tốc độ nhanh, lưới bóng bỗng rộng ra hơn nên ném là vào. Lúc này tôi bắt đầu thấy là có nhiều người từng đạt được trạng thái xuất thần này, nhưng không thấy ai hướng dẫn cách thức làm sao để đạt được trạng thái đó một cách dễ dàng và trong mọi tình huống.

Từ đó về sau tôi cố gắng áp dụng để đạt được trạng thái đó vào những việc tôi làm. Tuy nhiên cách tôi làm là thường phải tập đi tập lại động tác hoặc tìm hiểu vấn đề tôi quan tâm rất kỹ thì mới có cảm giác nhập tâm. Muốn vậy thì chỉ có sự đam mê mới làm nổi.

Theo anh, làm thế nào để phát huy tối đa năng lực của mỗi cá nhân trong xã hội?

Đây là một câu hỏi khá thú vị, và tôi muốn chia sẻ một câu chuyện về nâng cao năng lực bản thân hơi khác những gì chúng ta từng trải nghiệm và được giáo huấn bao năm qua.

Không riêng gì tại Việt Nam, mà hầu như những ai từng nghĩ đến nâng cao năng lực thì điều đầu tiên là xem lại bản thân có những nhược điểm nào rồi cố gắng đầu tư công sức và tiền của để cải thiện điểm yếu đó. Chẳng hạn một sinh viên thấy tiếng Anh của mình kém quá nên phải học thêm tiếng Anh vào buổi tối, hoặc một doanh nhân lo ngại phát biểu nên đi đăng ký học kỹ năng nói trước đám đông. Đấy là những hoạt động mà chúng ta cho rằng quan trọng nhất cần phải làm để nâng cao năng lực bản thân.

Trên thực tế, khi chúng ta theo đuổi những gì mình không thích hoặc không có năng khiếu thì khả năng nâng cao kỹ năng đó đến mức tối đa là gần như không thể. Ngược lại, nếu chúng ta tập trung vào việc hoàn thiện những gì mà chúng ta thích hoặc có năng khiếu thì khả năng phát huy tối đa năng lực là rất cao. Hiểu một cách đơn giản, nếu bạn thích hoặc có khiếu về đàn guitar thì hàng ngày bạn đến câu lạc bộ âm nhạc là để chơi đàn, còn nếu bạn không có khiếu về guitar mà chỉ muốn biết chơi để khắc phục điểm yếu thì bạn đến câu lạc bộ là để học guitar. Khi chơi thì ngoài việc phát huy tối đa năng lực của mình, người chơi còn cảm thấy thoải mái và không bị stress, còn người đi học sẽ bị áp lực chạy theo các bạn trong câu lạc bộ.

Những tập đoàn lớn đang phát triển nhanh rất cần những nhân viên và nhà quản lý có thể phát huy tốt đa năng lực của mình. Họ đã nhìn thấy được điều này và khuyến khích toàn thể nhân viên cũng như các đối tác nên ưu tiên tập trung vào việc phát huy thế mạnh bản thân như là mục tiêu trọng tâm. Việc khắc phục điểm yếu của bản thân chỉ nên thực hiện như là một thử thách khi các công việc trọng tâm đã được hoàn tất.

Theo anh, công nghệ tạo cơ hội thế nào cho Việt Nam đi lên? Ở góc nhìn của anh, internet đóng góp gì cho kinh tế Việt Nam?

Theo báo cáo mới nhất của Mckinsey Report, các doanh nghiệp nhỏ và vừa tại Việt Nam cho biết khi áp dụng công nghệ web vào hoạt động thì doanh thu tăng 9,4% và chi phí giảm 6,8%. Trong khi nhiều doanh nghiệp còn đang gặp khó khăn, internet chính là kênh mà Việt Nam hoàn toàn có thể khai thác để đẩy mạnh sự tăng trưởng của nền kinh tế nói chung và giúp doanh nghiệp phát triển nói riêng.

Hiện nay tỷ lệ người dùng internet tại Việt Nam là 38%, cao hơn một số nước láng giềng như Thái Lan, Philippines, Indonesia. Và theo thống kê (EIU, Global Bank, Kleiner Perkins) thì Việt Nam có mức tăng trưởng người dùng internet băng thông rộng trên điện thoại di động là 358%.

Như vậy Việt Nam có một nền tảng tốt để có thể phát triển thương mại điện tử, và đây cũng là cơ hội lớn cho các doanh nghiệp Việt Nam tìm ra hướng đi mới thông qua kênh trực tuyến.

Sau những công việc đã trải qua, liệu có lúc nào đó anh sẽ chinh phục một lĩnh vực khác?

Tôi chưa bao giờ nghĩ là sẽ chinh phục bất kỳ lĩnh vực nào và cũng không muốn chinh phục. Tôi chỉ thích làm việc gì thì theo đuổi điều đó đến cùng mà thôi.

Nhân đây có câu chuyện vui tôi muốn chia sẻ. Có một số doanh nhân và nhân viên văn phòng hỏi tôi thường luyện tập tại phòng gym nào, ở đâu và tập luyện như thế nào mà không tốn nhiều thời gian, tiền của để có được cơ thể khoẻ khoắn. Thú thiệt là tôi là chưa từng đi gym, không mua thiết bị gì đặc biệt và cũng không tốn nhiều thời gian cho việc luyện tập. Chẳng qua là do tôi tự thiết lập một số thói quen, những bài tập đơn giản kèm theo chế độ ăn uống phù hợp và cứ thế mà làm theo. Tôi thực sự thấy việc này rất đơn giản, nhẹ nhàng và thoải mái nhất là trong điều kiện phải đi công tác thường xuyên và làm một công việc phải ngồi một chỗ nhiều. Đây cũng là một phương pháp mới và rất hữu ích trong việc nâng cao năng lực bản thân.
Huỳnh Kim Tước quê ở Hóc Môn, TP.HCM. 12 tuổi theo gia đình sang Mỹ định cư. Tốt nghiệp đại học ngành tâm lý, thạc sĩ quản trị công tại Hoa Kỳ. Ra trường, anh làm cho chương trình giúp phát triển kinh tế ở những khu vực khó khăn của cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton. Năm 1996, anh trở về Việt Nam.
Trước khi là cố vấn của Facebook, Huỳnh Kim Tước từng là giám đốc chiến lược sản xuất của Mecedes Benz, cố vấn cho Google tại Việt Nam, và giám đốc trung tâm Chăm sóc khách hàng của công ty Phú Mỹ Hưng.
Theo Lê Ngọc Sơn/ SGTT

Huỳnh Kim Tước cố vấn Facebook tại Việt Nam

Huỳnh Kim Tước đã không còn xa lạ với giới công nghệ, khi mà tên tuổi anh gắn liền với Google rồi đến Facebook tại Việt Nam.

Từ bỏ “giấc mơ Mỹ” để về Việt Nam hái hoa lài chơi, người mà ai cũng nghĩ “có vấn đề” đó hiện đang là cố vấn cao cấp của Facebook tại Việt Nam, trước đó anh còn làm cho Google, Mercedes-Benz... Huỳnh Kim Tước khiến nhiều người tò mò làm sao anh có thể chạm tay đến những ông lớn công nghệ trên thế giới?

Huỳnh Kim Tước nói anh không hiểu biết nhiều về công nghệ, trình độ chỉ nhỉnh hơn biết bật, tắt máy tính một chút. Nghe khó tin, đặc biệt khi anh đã là cố vấn cho hai cái tên đình đám của làng công nghệ thế giới. Nhưng những cuộc trò chuyện đã dần tiết lộ, Huỳnh Kim Tước giỏi trước hết ở chỗ anh có thể khiến mọi việc nằm gọn trong tầm tay của mình...

Bỏ việc ở Mỹ về Việt Nam hái hoa lài

Ý định của anh khi trở về Việt Nam?

Trở về Việt Nam là trở về Việt Nam thôi, không có ý định gì hết. Bạn đi ra ngoài rồi quay về nhà để làm gì? Về nhà để về nhà thôi. Có người hỏi tôi: “Thế anh có về bển ăn Tết hay không?”. Trời ơi, không, người Việt thì về đây ăn Tết chứ sao tôi phải trở lại bên kia. Với tôi, Việt Nam là cái nhà, tôi đi qua Mỹ “để làm cái gì” và về Việt Nam “không phải vì cái gì cả”. Về để thấy thoải mái hơn rồi mới nghĩ việc mình muốn làm.

Vậy là tự bản thân anh đã luôn cảm thấy cuộc sống ở Mỹ trước đó chỉ như là ở trọ thôi?

Trước hết, tôi không hợp với khí hậu bên đó, mùa đông tôi thường bị viêm mũi, viêm phế quản. Còn công việc, tôi học ngành quản lý và là điều phối viên của chương trình giúp phát triển kinh tế cho những khu vực khó khăn của cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton. Tôi làm ở khu vực chủ yếu là người da đen và người Mexico sinh sống. Nhưng họ không hưởng ứng những sự giúp đỡ đó, công việc không có sự tương tác làm cho tôi cảm thấy không thoải mái. Cuối năm 1996, tôi quay trở lại Việt Nam.
Cố vấn cấp cao của Facebook tại Việt Nam
Có ai nghĩ anh... có vấn đề không khi từ bỏ “giấc mơ Mỹ” để về Việt Nam hái hoa lài?

Theo văn hóa người Việt mình, bố mẹ lúc nào cũng muốn con cái ổn định, học hành đâu ra đó, công việc ổn định, gia đình ổn định, thu nhập ổn định... Từ lúc nhỏ, tôi đã nghe từ “ổn định” đó, có điều sao tôi cảm thấy nó không... ổn. Vấn đề là tôi luôn muốn thay đổi, luôn muốn thử một cái gì đó mới. Khi tôi thông báo sẽ ở lại luôn, mọi người phản ứng và nghĩ tôi bị gì đó, không muốn sướng lại muốn khổ. Gia đình nghĩ tôi đang có một công việc khá hay, 5 - 10 năm sau biết đâu sẽ được lên làm cái gì đó. Người ta nghĩ tôi gặp chuyện khủng hoảng tâm lý nên mới như vậy. Không phải tôi muốn đi ngược lại lẽ thường mà bởi tôi hiểu bản thân mình muốn gì hơn ai hết. Tôi thấy mình không bị gì cả, khoảng thời gian trước khi qua Mỹ, dù rằng phải sống nghèo khổ, phải tát cá, lội mương, leo trèo... nhưng tôi không cảm nhận rằng đó là cái khổ. Những năm tháng ở Mỹ tôi luôn mơ về cảnh mình bơi qua sông, chạy qua những cánh đồng.

Và anh quyết định ở lại Việt Nam để bơi qua sông, chạy qua những cánh đồng?

(Cười) À, tôi quá lớn để làm những chuyện đó nên tôi đi hái hoa lài. Một ký hoa lài bán được 5.000 đồng, hái cả ngày chắc được chừng 1kg. Hái hoa lài hết mấy tháng trời, tôi vừa hái vừa trò chuyện, cuốc đất với bà con để nhập tâm lại với văn hóa Việt. Tôi không thích kiểu về nước như đi du lịch, ở khách sạn sang trọng, ra đường than thở bụi vào mắt, khói vào mặt, ăn chồm hổm ở vỉa hè mất vệ sinh...

Sau khi hòa nhập lại với văn hóa Việt anh quyết định làm gì?

Tôi đi kiếm việc làm, mà lúc bấy giờ sinh viên mới ra trường họ có lợi thế hơn tôi, vì có ngôn ngữ. Tiếng Việt của tôi lúc đó rất... khó diễn tả. Nghĩ tới lui thấy mình thích ôtô, hồi bên Mỹ không có tiền, tôi mua xe cũ về sửa sang lại chạy ngon lành. Thấy Mercedes-Benz Việt Nam mới mở và quảng cáo tuyển người nào có bằng MBA (thạc sĩ quản trị kinh doanh), 5 - 6 năm kinh nghiệm lắp ráp ôtô. Tôi có MBA nhưng kinh nghiệm thì chỉ là sửa sang xe cũ. Tôi nói với họ tôi không phải là người học chuyên ngành nhưng cứ đưa ôtô cho tôi, tôi có thể tháo ra ráp lại, nó vẫn chạy ngon lành. Tôi được tuyển, có lẽ do ngành ôtô ở Việt Nam mới mẻ, không nhiều người có chừng ấy năm kinh nghiệm nên cũng ít ứng viên.

Học ngành quản lý, anh làm công việc thiên về kỹ thuật như thế nào để không đụng phải thất bại?

Tôi luôn nghĩ, thà thất bại ở những việc mình thích, còn hơn phải thất bại ở việc mình không thích. Dù sao, thật may đây lại là công việc tôi đã làm tốt hơn tôi tưởng tượng. Tôi phụ trách việc đặt hàng dây chuyền lắp ráp, tương tác với bên nước ngoài, thương lượng giá cả. Lúc đó, tôi mới biết, ở Việt Nam mua cái gì cũng có... hoa hồng. Dây chuyền đó 10 triệu USD nên hoa hồng cũng lớn đấy. Rất nhiều nhà cung ứng đã tới để thỏa thuận với tôi. Nhưng tôi quyết định làm trực tiếp với bên nước ngoài, không hoa hồng, giá rẻ hơn. Người ta ngạc nhiên, nghĩ tôi lập dị. Đó là hệ thống ISO 9000 đầu tiên được triển khai ở Việt Nam.

Với một người thích thay đổi như anh thì Mercedes-Benz níu chân anh được bao lâu?

Hai năm. Đến năm 1999, khủng hoảng kinh tế trong khu vực, tập đoàn mẹ của Mercedes-Benz quyết định đóng cửa một số nhà máy, sau nhiều tranh cãi nhà máy ở Việt Nam không bị đóng cửa nhưng phải cam kết cắt giảm nhân viên. Tôi phải làm việc đó. Làm danh sách mà tôi thấy ngại quá. Toàn giảm nhân viên mà hệ thống quản lý không giảm, vậy là tôi quyết định tự giảm bản thân mình luôn. Sau đó, tôi bắt đầu công việc ở Phú Mỹ Hưng (TP.HCM).

Năm 1999, ngành địa ốc còn rất mới. Phú Mỹ Hưng chỉ mới có 1 chung cư mà bán không được, đường Nguyễn Văn Linh còn rất nhỏ, buổi tối nhiều cướp giật. Tôi không hiểu nơi đó có gì thu hút anh?

Trước đó, năm 1997, tôi từng xuống Phú Mỹ Hưng tham quan, ông Chủ tịch tập đoàn nói với tôi “khu này sẽ trở thành khu đô thị cho 500.000 người sinh sống”. Tôi nhìn quanh chỉ thấy trâu và dừa nước. Cũng nghĩ ông này chắc có vấn đề, nhưng không sao, những người như thế mới dám nói dám làm. Vậy nên, sau khi nghỉ ở Mercedes-Benz tôi về Phú Mỹ Hưng làm với niềm tin đó. Nhiệm vụ của tôi là quản lý và xây dựng môi trường sống. Tôi phải xây dựng một quy chế nội bộ, đưa nó vào hợp đồng mua bán. Những quy chế đó cũng chẳng phải tôi sáng tác, chỉ đưa từ nước ngoài về thôi. Sau này nó được biên tập lại rất nhiều và trở thành nòng cốt trong quyết định số 8 của Bộ Xây dựng để quản lý chung cư đô thị.

Thời điểm đó, chung cư vẫn là nỗi ám ảnh của người Việt, bởi cảnh cha chung không ai khóc, lộn xộn và mất vệ sinh, Phú Mỹ Hưng chắc cũng không thể nằm ngoài cảnh đó?

Đúng vậy, cho nên mới cần quy chế quản lý. Nhưng nói thật, để áp dụng mấy quy chế đó ở Việt Nam rất khó. Lúc đó, tôi hay mượn cái mác “ở bển về, ở bển người ta làm vậy”, đội cái nón cao bồi đi vào chung cư nhắc người ta không nuôi chó mèo, giữ vệ sinh, không cơi nới... dù đã có quy định, nhưng thực tế mà nói đi năn nỉ là chính. Không có cái nón cao bồi nói người ta không nghe, lạ vậy đó (cười). Năn nỉ và nhịn nhục vì ở Phú Mỹ Hưng ai cũng có máu mặt, ai cũng là ngôi sao lớn... Có một lần tôi kêu nhân viên ra nhắc nhở nhà đó không được cơi nới thì nhận được câu trả lời: “Mày kêu tổng giám đốc với Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận 7 ra tao biểu!”. Nghe là thấy khủng hoảng rồi (cười).

Sau đó, cơ duyên nào đưa anh trở thành cố vấn cấp cao của Google tại Việt Nam?

Từ năm 2003, tôi đã có mối liên lạc với bên Google rồi. Lúc đó, giao diện Google ở Việt Nam đôi khi xuất hiện giao diện tiếng Hoa, việc này kéo dài một thời gian dài. Tôi quyết định gửi một email cho họ, email này được chuyển tới tay Larry Page, đồng sáng lập của Google. Ông ta ngay lập tức yêu cầu tìm lỗi và “triệu tập” tôi. Larry Page mặc quần đùi, áo thun gác chân lên bàn rất thoải mái và hỏi tôi làm sao để giải quyết những sự cố tương tự. Tôi nói thật với ông ta: Google cần có những tai nghe mắt thấy tại địa phương. Larry Page nói với tôi: “Bạn về nghiên cứu xem có mô hình nào có thể triển khai tại Việt Nam và những thị trường tương tự hay không?”. Tôi về viết ra một mô hình dài 200 trang gửi cho ông ta. Cuối 2004, Google gửi email cho tôi nói rằng họ đang tuyển người phụ trách thị trường Việt Nam và hỏi tôi có quan tâm không. Đúng lúc Phú Mỹ Hưng đã đi vào nề nếp, tôi cảm thấy hết thử thách và muốn thử ở một lĩnh vực hoàn toàn mới.

Yêu cầu của Google là hiểu biết về công nghệ. Tôi chỉ biết bật, tắt máy tính, nhưng rồi tôi nghĩ nếu không nộp đơn tôi sẽ hối hận. Điểm nhấn duy nhất trong hồ sơ của tôi là 200 trang đã gửi cho Larry Page. Trong vòng phỏng vấn họ hỏi tôi: “Nếu ở Việt Nam Google bị cấm, bạn sẽ làm như thế nào?”. Tôi nghĩ bụng “cấm thì bỏ chạy chứ làm sao giờ” (cười lớn). Tôi nói với họ, nếu tôi làm cố vấn, sẽ phòng cháy chứ không để phải chữa cháy như thế. Có lẽ điều đó đã thuyết phục được bên Google tuyển dụng tôi. “Phòng cháy” cũng là con đường mà sau này tôi cố vấn cho Google tại Việt Nam.
Cố vấn cấp cao của Facebook tại Việt Nam
Và anh đã làm được gì cho Google trước khi rời đi?

Khi tôi vào làm ở Google, tại thị trường Việt Nam họ đang đứng top 5. Lúc tôi rời khỏi đó, họ ở số 1 và số 2. Số 1 là Google tiếng Việt, số 2 là Google tiếng Anh. Cuộc ra đi này, tôi nghĩ là cần thiết, khi đã lên hàng top Google bắt đầu kinh doanh, họ tuyển thêm nhân viên ngồi bên Singapore để bán quảng cáo, vị trí của tôi không còn nữa. Muốn tiếp tục làm tôi cũng phải làm kinh doanh, tôi lại không muốn điều đó.

Vị trí cố vấn cho Facebook ở Việt Nam được giới công nghệ dự đoán là sẽ rơi vào tay anh ngay từ khi Facebook rao tin tìm người...

Khi Facebook tuyển người ở Việt Nam, có một vài vị quan chức cấp cao của Facebook cũng về đây để tìm hiểu lỗi kỹ thuật và cách để không bị lỗi nữa. Họ hỏi rất nhiều người. Tôi gặp họ ở hành lang một hội thảo và nói với họ là tôi có cách. Mắt họ sáng lên và hỏi ngay cách gì. Tôi nói với họ, một vấn đề quan trọng như vậy không nên bàn ở hành lang nên hẹn họ tối hôm sau ở khách sạn Park Hyatt. Thật ra, thứ nhất lúc đó tôi chưa có giải pháp gì cả, tôi kéo thêm một ngày để nghĩ ra giải pháp. Thứ hai, đó là đòn tâm lý để mang lại cho họ cảm giác rằng, họ đang đi tìm câu trả lời cho một vấn đề quan trọng. Hôm sau, tôi mang câu trả lời cho họ, nửa chừng họ gọi thêm một vị cố vấn cấp cao về chính sách đến nghe tôi nói.

Đến nay anh đã làm cho Facebook được 2 năm, trong đầu anh đã hình dung về một công việc khác chưa?

(Cười lớn) Ồ, tôi đang chờ một điều gì đó mới mẻ và hấp dẫn hơn.

Cảm ơn anh đã chia sẻ!
Huỳnh Kim Tước quê ở Hóc Môn, TP.HCM. 12 tuổi, Huỳnh Kim Tước theo gia đình sang Mỹ định cư. Sau đó anh tốt nghiệp ngành Tâm lý học của Trường Đại học Texas tại San Antonio (Mỹ). Ra trường anh làm cho chương trình giúp phát triển kinh tế ở những khu vực khó khăn của cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton. Năm 1996, anh trở về Việt Nam.
Trước đó, anh là cố vấn thị trường Việt Nam của Google ở Việt Nam.

Ông cố vấn Huỳnh Kim Tước: "Đọc để sống"

Khi còn đi học, tôi thích đọc sách về triết học, văn học có yếu tố con người và số phận. Vì thế, tôi hay suy nghĩ về những sách theo phong cách "Of Mice and Men" của John Steinbeck và những câu chuyện cổ tích dành cho trẻ em, nói về số phận con người như Bạch Tuyết và bảy chú lùn hay Tấm Cám...

Truyện cổ tích hay ở cách thức dùng truyện trẻ em như là một công cụ "bình thiên hạ” của người xưa. Bài học ẩn chứa trong các câu truyện cổ tích thật ra là dành cho người lớn nhưng cốt truyện hấp dẫn được trẻ em nên sẽ được người trưởng thành kể đi kể lại cho trẻ em nghe.

Cuốn sách tôi tâm đắc nhất là "A brief history of time" của Stephen Hawking. Cốt lõi của cuốn sách này là lý giải cũng như bảo vệ tính chất bất khả xâm phạm của các định luật trong thiên nhiên. Trong tập sách, Hawking chứng minh những vật thể lọt vào trong lỗ đen sẽ không mất đi mà thay vào đó là trả lại cho vũ trụ những tia xạ vô hình.
Sách lược sử thời gian
Và như thế định luật bảo toàn năng lượng không những không bị lung lay mà còn được củng cố thêm khi cho thấy sức mạnh vô biên của những lỗ đen kia cũng phải tuân thủ các quy tắc trong thiên nhiên. Do vậy, con người có thể tự tin dự đoán trạng thái của "thiên địa" sẽ ra sao cũng như tính được những gì đã xảy ra trong quá khứ.

Cuốn sách đó và một số sách khác đã tác động đến cuộc sống của tôi trong những năm còn đi học. Bởi vì các tác giả đặt tên cho những tiêu chí, sự kiện, trường phái, triết lý, hoặc một nguyên tắc từng trải nghiệm nhưng chưa thể giác ngộ cho đến khi chúng có tên. Sau đó, trải nghiệm ấy trở nên có ý nghĩa theo cách tác giả đặt tên cho nó. Ví dụ như thuyết Management By Walking Around (MBWA, tạm dịch là Phương pháp quản lý bằng cách đi dạo vòng).

Từ xưa đến nay, các "sếp" đi dạo vòng không có mục tiêu thì coi như không biết cách quản lý. Nhưng MBWA chính là phương pháp tốt để người quản lý có thể nắm bắt được những gì mới nhất và thật nhất để điều chỉnh cho kịp thời, tùy cơ ứng biến mà không rập khuôn. Đây cũng là phương pháp tôi đã trải nghiệm rất nhiều nhưng không nghĩ nó là một phương pháp cho đến khi nghe tên của nó và giác ngộ từ đó.
Ông Huỳnh Kim Tước
Thời đại nào cũng thế, ai cũng có quyền đọc thông tin mà không cần người khác chọn lựa hay phê duyệt. "Rác" của người nhưng có thể là "vàng" của ta. Như vậy hãy suy nghĩ xem muốn làm gì với cuộc đời mình và hãy tìm hiểu thông tin liên quan để đọc thì thông tin đó sẽ trở nên rất tự nhiên, thú vị và có ý nghĩa.

Vậy chọn sách dựa trên tiêu chí nào? Sách được nhiều người đọc khen hay, sách thiết kế bìa đẹp, hay sách của tác giả nổi tiếng? Tôi nghĩ là nên chọn mục tiêu trong cuộc sống rồi tìm thông tin phù hợp để giúp đạt đến mục tiêu đó. Tôi biết một người rất mê đọc sách và hay đọc sách về luật. Ông rất thích nghe những người có vị thế trong xã hội bàn bạc về các vấn đề xã hội, chính trị, nhưng chưa hiểu các khái niệm cũng như chiều sâu của chúng.

Thế là ông tự đi tìm những thông tin liên quan để đọc và đọc thật nhiều dù chưa từng được đi học trong trường lớp một ngày nào vì phải vật lộn với cuộc mưu sinh vất vả. Sau đó ông không những trở thành một chính khách được nhiều người yêu thích mà còn là một trong những nhân cách vĩ đại. Ông là Abraham Lincoln, vị lãnh tụ vĩ đại, tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ từ năm 1861 - 1865.

Với nhịp sống bận rộn như hiện nay, thời gian dành cho việc đọc sách dường như đang là thử thách với một số người. Với tôi, khi nào có động lực là tôi đọc chứ không cần phải có thời gian. Đọc ở đây là đọc thông tin, như các bài nghiên cứu hay những bài viết về lĩnh vực tôi quan tâm, chứ không hẳn là sách. Tức là đọc để sống chứ không phải sống để đọc.
HUỲNH KIM TƯỚC - Đại diện Facebook tại Việt Nam